竹 其三

宋代 吴惟信
天下清高物,无过是此君。托根才有地,长节便摩云。 翠色晴时见,愁声雨夜闻。粉痕如早脱,龙化复何云。
tiān xià qīng gāo   guò shì jūn tuō gēn cái yǒu zhǎng   jié biàn 便 yún    
cuì qíng shí jiàn   chóu shēng wén fěn hén zǎo tuō lóng   huà yún