筑墙围雷峰塔诗以纪之

清代 禅一
五季纷纷首朱梁,乘时割据钱镠王。此塔肇建自忠懿,依稀记得妃子黄。 去今八百有馀载,中遭劫火烧颓唐。剧中靓妆妖蛇出,众目争看窈窕娘。 法胜有如鬼子母,战退揭谛走金刚。金山高擎一盏罩,不能跋扈恣飞扬。 此妖亦是有情种,轻身失志为高阳。黄乃对白是寄托,以伪作真骇众盲。 乡愚不喻窃砖去,将去磨刀切柔桑。妄言此砖镇妖孽,蛇蝎永不来蚕房。 从此剔出有万万,古塔势欲倒高冈。十景之中少一景,于是山僧为主张。 若云鼎新工浩大,且围八尺黄泥墙。斯举傍人皆赞叹,保护塔身计最良。 我闻兴修也生喜,作诗记美助宣扬。
fēn fēn shǒu zhū liáng   chéng shí qián liú wáng zhào jiàn zhōng   de fēi huáng    
jīn bǎi yǒu zài   zhōng zāo jié huǒ shāo tuí táng zhōng jìng zhuāng yāo shé chū zhòng   zhēng kàn yǎo tiǎo niáng    
shèng yǒu guǐ   zhàn tuì 退 jiē zǒu jīn gāng jīn shān gāo qíng zhǎn zhào   néng fēi yáng    
yāo shì yǒu qíng zhǒng   qīng shēn shī zhì wèi gāo yáng huáng nǎi duì bái shì tuō   wěi zuò zhēn hài zhòng máng    
xiāng qiè zhuān   jiāng dāo qiē róu sāng wàng yán zhuān zhèn yāo niè shé   xiē yǒng lái cán fáng    
cóng chū yǒu wàn wàn   shì dào gāo gāng shí jǐng zhī zhōng shǎo jǐng   shì shān sēng wéi zhǔ zhāng    
ruò yún dǐng xīn gōng hào   qiě wéi chǐ huáng qiáng bàng rén jiē zàn tàn bǎo   shēn zuì liáng    
wén xīng xiū shēng   zuò shī měi zhù xuān yáng