斫竹

唐代 杜牧
寺废竹色死,宦家宁尔留。霜根渐随斧,风玉尚敲秋。 江南苦吟客,何处送悠悠。
fèi zhú   huàn jiā níng ěr liú shuāng gēn jiàn suí   fēng shàng qiāo qiū
jiāng nán yín   chǔ sòng yōu yōu