拙者得归子仪喜而作诗见寄因次韵

宋代 吴芾
奉祠命下大明宫,尽室欢呼笑语同。 但欲从容全晚节,敢言高尚激贪风。 醉乡有约谁陪我,诗杜无人赖有公。 从此故山添胜事,未饶弘景相山中。
fèng mìng xià míng gōng   jìn shì huān xiào tóng  
dàn cóng róng quán wǎn jié   gǎn yán gāo shàng tān fēng  
zuì xiāng yǒu yuē shuí péi   shī rén lài yǒu gōng  
cóng shān tiān shèng shì   wèi ráo hóng jǐng xiāng shān zhōng