酌月亭

宋代 白玉蟾
夜深花前月落酒,花前举酒月在手。 一杯嚥下月一团,并把青天都吸了。 酒沃诗肠犹醺醺,月乃渺渺深入云。 从知我醉认不真,所嚥只是兔魄蟾蜍精。 天又领月杯中走,月还把天杯中搅。 临风酌尽我欲眠,一声鸡唱千山晓。
shēn huā qián yuè luò jiǔ   huā qián jiǔ yuè zài shǒu  
bēi yàn xià yuè tuán   bìng qīng tiān le  
jiǔ shī cháng yóu xūn xūn   yuè nǎi miǎo miǎo shēn yún  
cóng zhī zuì rèn zhēn   suǒ yàn zhǐ shì chán chú jīng  
tiān yòu lǐng yuè bēi zhōng zǒu   yuè hái tiān bēi zhōng jiǎo  
lín fēng zhuó jǐn mián   shēng chàng qiān shān xiǎo