啄木诗

南北朝 袁淑
南山有鸟,自名啄木。饥则啄木,暮则巢宿。无干于人,唯志所欲。 性清者荣,性浊者辱。
nán shān yǒu niǎo   míng zhuó zhuó   cháo 宿 gān rén   wéi zhì suǒ
xìng qīng zhě róng   xìng zhuó zhě