酌明寂泉

宋代 周紫芝
脩途缭重冈,病足倦游历。山根得蒙泉,石盎贮深碧。 亭虚绕朱栏,绿净明水色。老禅黄檗米,弃置久复忆。 振策望青云,清泉裂崖壁。至今一掬甘,长饮山中客。 金鼎候松风,苍龙破圆璧。醉腹浇彭亨,真味付泯默。 何当谋挈瓶,徙倚终日夕。清甘不可嗽,猿鸟与同吃。 洗我两月尘,烂煮南山石。
xiū liáo zhòng gāng   bìng juàn yóu shān gēn méng quán shí   àng zhù shēn    
tíng rào zhū lán   绿 jìng míng shuǐ lǎo chán huáng   zhì jiǔ    
zhèn wàng qīng yún   qīng quán liè zhì jīn gān zhǎng   yǐn shān zhōng    
jīn dǐng hòu sōng fēng   cāng lóng yuán zuì jiāo péng hēng zhēn   wèi mǐn    
dāng móu qiè píng   zhōng qīng gān sòu yuán   niǎo tóng chī    
liǎng yuè chén   làn zhǔ nán shān shí