琢鍊堆

明代 释宗泐
琢鍊堆,何奇哉,平地涌出青崔嵬。乔木一簇翠阴合,閧市咫尺无纤埃。 缁客吟登最高处,琢辞鍊意肝胆摧。蝉与吟声两宛转,鹤随舞袖相盘回。 当此时也如耄如倪,饥不索饭盌,渴不求茗杯。倚松坐石无次第,蹋碎半亩青青苔。 划然一得如醉醒,凉风飒飒怀抱开。天葩笔底动光怪,珊瑚出水珠含胎。 吾闻古来苦吟者,贯休齐己名相侪。后生崛起会陵轹,岂独二子称奇才,呜呼岂独二子称奇才。
zhuó liàn duī   zāi   píng yǒng chū qīng cuī wéi qiáo cuì yīn   hòng shì zhǐ chǐ xiān āi
yín dēng zuì gāo chù   zhuó liàn gān dǎn cuī chán yín shēng liǎng wǎn zhuǎn   suí xiù xiāng pán huí
dāng shí mào   suǒ fàn wǎn   qiú míng bēi sōng zuò shí   suì bàn qīng qīng tái
huá rán de zuì xǐng   liáng fēng huái 怀 bào kāi tiān dòng guāng guài   shān chū shuǐ zhū hán tāi
wén lái yín zhě   guàn xiū míng xiàng chái hòu shēng jué huì líng   èr zi chēng cái   èr zi chēng cái