拙妇吟

宋代 岳珂
西风策策黄叶舞,茅檐三尺鸣秋雨。 东家拙妇拥面啼,强剔孤灯诉愁窭。 当年采桑陌上归,嬉游不管春蚕饥。 千丝万缕繭白雪,便学红女攀花枝。 十七十八事机织,暗琐青闺人不误用。 二十三十幽恨长,卢家古梁玉为堂。 四十五十已老大,唧唧鸣蛩欺独卧。 尚随姑嫂作笑嗔,一生苦乐由他人。 君不见昨朝县吏踏门阒,杼柚已空盆盎竭。 鸡豚指栅索饮壶,掀釜叫嘑嗤妇拙。 起来迎门陪笑面,不似娇羞怕人见。 今年岁事苦不登,且为当家聊一展。 吏嚣不肯怒且诃,大儿门东窥饭箩。 藁砧走藏姑诮骂,造饼无麫知如何。 蹙金芙蓉戏双鸳,乡床一倚曾万钱。 低头长叹只自怜,昔者何巧今不然。 吏嘑已倦时正醉,抆泪背人还涤器。 明朝欲酒姑勿哗,正恐突隳惊阿家。
西 fēng huáng   máo yán sān chǐ míng qiū  
dōng jiā zhuō yōng miàn   qiáng dēng chóu  
dāng nián cǎi sāng shàng guī   yóu guǎn chūn cán  
qiān wàn jiǎn bái xuě   biàn 便 xué hóng pān huā zhī  
shí shí shì zhī   àn suǒ qīng guī rén yòng  
èr shí sān shí yōu hèn zhǎng   jiā liáng wèi táng  
shí shí lǎo   míng qióng  
shàng suí sǎo zuò xiào chēn   shēng yóu rén  
jūn jiàn zuó cháo xiàn mén   zhù zhú kōng pén àng jié  
tún zhǐ zhà suǒ yǐn   xiān jiào chī zhuō  
lai yíng mén péi xiào miàn   shì jiāo xiū rén jiàn  
jīn nián suì shì dēng   qiě wéi dāng jiā liáo zhǎn  
xiāo kěn qiě   ér mén dōng kuī fàn luó  
gǎo zhēn zǒu cáng qiào   zào bǐng miàn zhī  
jīn róng shuāng yuān   xiāng chuáng céng wàn qián  
tóu cháng tàn zhī lián   zhě qiǎo jīn rán  
juàn shí zhèng zuì   wěn lèi bèi rén hái  
míng cháo jiǔ huā   zhèng kǒng huī jīng ā