擢第后东归书怀,献座主吕侍御

唐代 孟郊
昔岁辞亲泪,今为恋主泣。去住情难并,别离景易戢。 夭矫大空鳞,曾为小泉蛰。幽意独沉时,震雷忽相及。 神行既不宰,直致非所执。至运本遗功,轻生各自立。 大君思此化,良佐自然集。宝镜无私光,时文有新习。 慈亲诫志就,贱子归情急。擢第谢灵台,牵衣出皇邑。 行襟海日曙,逸抱江风入。蒹葭得波浪,芙蓉红岸湿。 云寺势动摇,山钟韵嘘吸。旧游期再践,悬水得重挹。 松萝虽可居,青紫终当拾。
suì qīn lèi   jīn wèi liàn zhǔ zhù qíng nán bìng   bié jǐng
yāo jiǎo kōng lín   céng wèi xiǎo quán zhé yōu chén shí   zhèn léi xiāng
shén xíng zǎi   zhí zhì fēi suǒ zhí zhì yùn běn gōng   qīng shēng
jūn huà   liáng zuǒ rán bǎo jìng guāng   shí wén yǒu xīn
qīn jiè zhì jiù   jiàn guī qíng zhuó xiè líng tái   qiān chū huáng
xíng jīn hǎi shǔ   bào jiāng fēng jiān jiā làng   róng hóng àn shī 湿
yún shì dòng yáo   shān zhōng yùn jiù yóu zài jiàn   xuán shuǐ zhòng
sōng luó suī   qīng zhōng dāng shí