酌别世弼

宋代 黄庭坚
王郎婚友平生期,学问文章过吾党。 一见悬知白璧奇,三年未负青云赏。 苏秦六印自多金,陶朱再相宜藏镪。 贫贱相知乃为贵,功名所在何须枉。 邺王城下倒清樽,子云书中幂蛛网。 樽前惜别语万千,门外催发人三两。 自从相见开青眼,无处会面如天上。 倾壶倒树驻车马,岂但呼灯照甖瓬。 平生相从忘岁月,手足割裂诚迷惘。 譬如旁人看疥癞,未易能去肤发痒。 但愿自思恩爱闲,勿以眼前剧愁想。
wáng láng hūn yǒu píng shēng   xué wèn wén zhāng guò dǎng  
jiàn xuán zhī bái   sān nián wèi qīng yún shǎng  
qín liù yìn duō jīn   táo zhū zài xiāng cáng qiāng  
pín jiàn xiāng zhī nǎi wèi guì   gōng míng suǒ zài wǎng  
wáng chéng xià dào qīng zūn   zi yún shū zhōng zhū wǎng  
zūn qián bié wàn qiān   mén wài cuī rén sān liǎng  
cóng xiāng jiàn kāi qīng yǎn   chǔ huì miàn tiān shàng  
qīng dào shù zhù chē   dàn dēng zhào yīng fǎng  
píng shēng xiàng cóng wàng suì yuè   shǒu liè chéng wǎng  
páng rén kàn jiè lài   wèi néng yǎng  
dàn yuàn ēn ài xián   yǎn qián chóu xiǎng