明代 庞尚鹏
此生何良苦,白首愧穷经。纷纷事笔札,一艺不成名。 常为十口累,俯仰不解营。块然如木石,笑比偶人形。 东坡恨聪明,不得至公卿。云何柳子厚,乞巧通天灵。 当世伟丈夫,善步犹却行。智慧先天下,难以口舌争。 顾予甘薄劣,抱一学无生。
shēng liáng   bái shǒu kuì qióng jīng fēn fēn shì zhá   chéng míng    
cháng wèi shí kǒu lèi   yǎng jiě yíng kuài rán shí xiào   ǒu rén xíng    
dōng hèn cōng ming   zhì gōng qīng yún liǔ zi hòu   qiǎo tōng tiān líng    
dāng shì wěi zhàng   shàn yóu què xíng zhì huì xiān tiān xià nán   kǒu shé zhēng    
gān báo liè   bào xué shēng