驻目亭

宋代 尤袤
攀梯上甓级,小憩得危亭。 一览尽寥廓,四山耸寒青。 浩若凌太虚,翩如逐遐征。 昏花拭病目,望处增双明。
pān shàng   xiǎo wēi tíng  
lǎn jǐn liáo kuò   shān sǒng hán qīng  
hào ruò líng tài   piān zhú xiá zhēng  
hūn huā shì bìng   wàng chù zēng shuāng míng