竹马子

宋代 柳永
登孤垒荒凉,危亭旷望,静临烟渚。对雌霓挂雨,雄风拂槛,微收烦暑。渐觉一叶惊秋,残蝉噪晚,素商时序。览景想前欢,指神京,非雾非烟深处。 向此成追感,新愁易积,故人难聚。凭高尽日凝伫。赢得消魂无语。极目霁霭霏微,瞑鸦零乱,萧索江城暮。南楼画角,又送残阳去。
dēng lěi huāng liáng   wēi tíng kuàng wàng   jìng lín yān zhǔ duì guà   xióng fēng kǎn   wēi shōu fán shǔ jiàn jué jīng qiū   cán chán zào wǎn   shāng shí lǎn jǐng xiǎng qián huān   zhǐ shén jīng   fēi fēi yān shēn chù
xiàng chéng zhuī gǎn   xīn chóu   rén nán píng gāo jìn níng zhù yíng de xiāo hún ǎi fēi wēi   míng líng luàn   xiāo suǒ jiāng chéng nán lóu huà jiǎo   yòu sòng cán yáng