驻马听

宋代 神颖
人都道四者难并。也由在人心。烦恼欢喜元无定。奸峭底自能称停。你待前面怎那,且随任咱分。自家有后自未奔。枉劳人方寸。眼前推辞怎。那知他人也心闷。
rén dōu dào zhě nán bìng yóu zài rén xīn fán nǎo huān yuán dìng jiān qiào néng chēng tíng dài qián miàn zěn   qiě suí rèn zán fēn jiā yǒu hòu wèi bēn wǎng láo rén fāng cùn yǎn qián tuī zěn zhī rén xīn mèn