竹楼

宋代 高翥
老竹平分当建瓴,小楼从此擅高名。 地连云堞登临委,栏俯晴江梦寐清。 一记自能追正始,三閒谁与续咸平。 涛音日日烟中落,依约焚香读易声。
lǎo zhú píng fèn dāng jiàn líng   xiǎo lóu cóng shàn gāo míng  
lián yún dié dēng lín wěi   lán qíng jiāng mèng mèi qīng  
néng zhuī zhèng shǐ   sān xián shuí xián píng  
tāo yīn yān zhōng luò   yuē fén xiāng shēng