竹邻子歌

元代 陈颢
竹邻子,何许人,云是落托穷乡民。柴门半掩堪罗雀,布衣百结如悬鹑。 囊间有钱即沽酒,甑中无米从生尘。读书不多虑事浅,发言往往遭众嗔。 独行独止无与友,拂石醉卧苍厓垠。忽梦数君子,玉立而长身。 口云出自渭川族,托迹今居汉水滨。冰霜风雨不改色,梅仙髯史吾同伦。 闻君失意众所弃,吾独爱之求与邻。但多酿酒对君饮,日日清风扫户新。
zhú lín zi   rén   yún shì luò tuō qióng xiāng mín chái mén bàn yǎn kān luó què   bǎi jié xuán chún
náng jiān yǒu qián jiǔ   zèng zhōng cóng shēng chén shū duō shì qiǎn   yán wǎng wǎng zāo zhòng chēn
xíng zhǐ yǒu   shí zuì cāng yín mèng shù jūn zi   ér cháng shēn
kǒu yún chū wèi chuān   tuō jīn hàn shuǐ bīn bīng shuāng fēng gǎi   méi xiān rán shǐ tóng lún
wén jūn shī zhòng suǒ   ài zhī qiú lín dàn duō niàng jiǔ duì jūn yǐn   qīng fēng sǎo xīn