伫立

明代 释函是
伫立松根久,秋风吹敝衣。回望万山合,山高身愈微。 茕茕百岁人,寒暑恒相违。嗒然忘形骸,万里如初归。 廓落匪宇宙,目前徒清机。视听还寻常,色响仍昔时。 沙静归鸿晚,溪深落叶迟。白云终何来,明月寒更辉。 一滴鼓洪溟,古是今谁非。
zhù sōng gēn jiǔ   qiū fēng chuī huí wàng wàn shān   shān gāo shēn wēi
qióng qióng bǎi suì rén   hán shǔ héng xiāng wéi rán wàng xíng hái   wàn chū guī
kuò luò fěi zhòu   qián qīng shì tīng hái xún cháng   xiǎng réng shí
shā jìng guī hóng 鸿 wǎn   shēn luò chí bái yún zhōng lái   míng yuè hán gēng huī
hóng míng   shì jīn shuí fēi