朱康叔郎中弃宫求母于金州因会华清宫作此诗

宋代 文同
蟠桃实在枝,蟠桃花已飞。 相隔五十春,一旦还相依。 康叔视金龟,解去如粪土。 徒步入峣关,金州取其母。 古人亦有此,比之康叔难。 几时有古人,能如公弃官。 玉莲仙宇中,相会谈此事。 使我发惊叹,达晓不能寐。 借问侍安舆,辇下何时过。 我欲率诸君,扶服诣门贺。
pán táo shí zài zhī   pán táo huā fēi  
xiāng shí chūn   dàn hái xiāng  
kāng shū shì jīn guī   jiě fèn  
yáo guān   jīn zhōu  
rén yǒu   zhī kāng shū nán  
shí yǒu rén   néng gōng guān  
lián xiān zhōng   xiāng huì tán shì  
shǐ 使 jīng tàn   xiǎo néng mèi  
jiè wèn shì ān   niǎn xià shí guò  
zhū jūn   mén