斸蕨行

明代 王夫之
清晨上南坂,芜草深没腰。黄云冒山起,雪花零乱飘。 雪子穿棕笑,雪花漫棕衣。飘衣湿尚可,悬愁空筐归。 土皮滑白斸断柄,短茎泥重淘寒井。黄茅盖头雪侵领,奋椎力尽刚过颈。 绵绵咽咽声可怜,阿儿涕堕牵丝饼。流泉浑浑浊如蓝,朦胧犹见伶仃影。 伶仃相扶过眼前,黄绵袄子雀儿毡,梦里春光快活天。 君不见马槽□□□东去,雪花洒血痕丹鲜。
qīng chén shàng nán bǎn   cǎo shēn méi yāo huáng yún mào shān xuě   huā líng luàn piāo    
xuě chuān 穿 zōng xiào   xuě huā màn zōng piāo shī shàng 湿 xuán   chóu kōng kuāng guī    
huá bái zhǔ duàn bǐng   duǎn jīng zhòng táo hán jǐng huáng máo gài tóu xuě qīn lǐng fèn   chuí jìn gāng guò jǐng    
mián mián shēng lián   ā ér duò qiān bǐng liú quán hún hún zhuó lán méng   lóng yóu jiàn líng dīng yǐng    
líng dīng xiāng guò yǎn qián   huáng mián ǎo zi què ér zhān   mèng chūn guāng kuài huo tiān  
jūn jiàn cáo       dōng   xuě huā xuè hén dān xiān