住金塔寺十四首 其九

明代 释函可
掘地得塔铃,摇之音寂然。细想隆平日,众铃竞高悬。 但借微风力,声响远近传。铃去声亦尽,销沉在何年。 此虽蒙尘土,乃复睹青天。静默信可久,舌存安能全。
jué líng   yáo zhī yīn rán xiǎng lóng píng   zhòng líng jìng gāo xuán
dàn jiè wēi fēng   shēng xiǎng yuǎn jìn chuán líng shēng jǐn   xiāo chén zài nián
suī méng chén   nǎi qīng tiān jìng xìn jiǔ   shé cún ān néng quán