住金塔寺十四首 其八

明代 释函可
十月草木尽,孤松风萧萧。托根大壑中,争期干云霄。 罗岳鲜旧干,钟山恣狂烧。胡为深雪间,苍然自高标。 本非舟楫具,无烦雨露浇。造物信偶遗,谁能矜后凋。 放情规矩外,寝卧任逍遥。非图保天年,不材甘寂寥。 宁特顾者希,诟厉乃独饶。贞介乃其性,敢曰淩寒飙。 珍重匠石流,毋使斧斤劳。
shí yuè cǎo jǐn   sōng fēng xiāo xiāo tuō gēn zhōng   zhēng gān yún xiāo
luó yuè xiān jiù gàn   zhōng shān kuáng shāo wéi shēn xuě jiān   cāng rán gāo biāo
běn fēi zhōu   fán jiāo zào xìn ǒu   shuí néng jīn hòu diāo
fàng qíng guī wài   qǐn rèn xiāo yáo fēi bǎo tiān nián   cái gān liáo
níng zhě   gòu nǎi ráo zhēn jiè nǎi xìng   gǎn yuē líng hán biāo
zhēn zhòng jiàng shí liú   shǐ 使 jīn láo