祝京兆法书歌

明代 王世贞
吴兴公子二百载,尺素往往流云霞。仲温急就散隶色,骨格虽尔风神赊。 狂鬼鸱张学士腕,东海小儿竟涂鸦。凤池綵笔难再问,鸡林高价徒相誇。 人间不识祝京兆,何处还逢书大家。此君自称枝指翁,指间蠕蠕出天工。 寒花夜发白兔锋,谁其赠者索与钟。少年临池亦已精,晚节自喜愈纵横。 当其得意缣素表,一扫万古开精灵。人云颠旭亦尔尔,毋乃大令更其名。 恍如青天嗷飞瀑,崖翻石走风雷惊。皂雕秋回击羽坠,绿耳电摄排空行。 兰筋剑距时横出,逸态雄姿随手生。迩来家鸡轻野鹜,却向真书大矜束。 即看京兆更遒绝,小茧游丝染明玉。离离落日施荒草,淡淡疏烟挂寒竹。 邻女捧心但益丑,世人贵耳翻见辱。玉树长埋呼不起,侪辈声名眼前死。 处处黄金购遗迹,东家覆瓿三尺纸,自古文章亦如此。
xīng gōng èr bǎi zǎi   chǐ wǎng wǎng liú yún xiá zhòng wēn jiù sàn   suī ěr fēng shén shē    
kuáng guǐ chī zhāng xué shì wàn   dōng hǎi xiǎo ér jìng fèng chí cǎi nán zài wèn   lín gāo jià xiāng kuā    
rén jiān shí zhù jīng zhào   chǔ hái féng shū jiā jūn chēng zhī zhǐ wēng zhǐ   jiān chū tiān gōng    
hán huā fèi bái fēng   shuí zèng zhě suǒ zhōng shào nián lín chí jīng wǎn   jié zòng héng    
dāng jiān biǎo   sǎo wàn kāi jīng líng rén yún diān ěr ěr   nǎi lìng gèng míng    
huǎng qīng tiān áo fēi   fān shí zǒu fēng léi jīng zào diāo qiū huí zhuì   ěr 绿 diàn shè pái kōng xíng    
lán jīn jiàn shí héng chū   tài xióng 姿 suí shǒu shēng ěr lái jiā qīng què   xiàng zhēn shū jīn shù    
kàn jīng zhào gèng qiú jué   xiǎo jiǎn yóu rǎn míng luò shī huāng cǎo dàn   dàn shū yān guà hán zhú    
lín pěng xīn dàn chǒu   shì rén guì ěr fān jiàn shù zhǎng mái chái   bèi shēng míng yǎn qián    
chù chù huáng jīn gòu   dōng jiā sān chǐ zhǐ   wén zhāng