铸镜行

唐代 王翰
妾念嫁时新铸镜,铸成团团秋月色。从夫从军藏入匣,镜面已昏妾面隔。 红颜落为霜叶枯,绿发已随秋草白。妾颜虽改心不转,手携团镜情脉脉。 昨日书来在桑乾,新衣未寄旧衣单。秋风入户吹罗幌,妾身未衣念郎寒。 何时降王来款塞,罢负长戈卸征铠。归来对镜试春衫,团镜重磨妾扫黛。
qiè niàn jià shí xīn zhù jìng   zhù chéng tuán tuán qiū yuè cóng cóng jūn cáng xiá   jìng miàn hūn qiè miàn
hóng yán luò wèi shuāng   绿 suí qiū cǎo bái qiè yán suī gǎi xīn zhuǎn   shǒu xié tuán jìng qíng
zuó shū lái zài sāng qián   xīn wèi jiù dān qiū fēng chuī luó huǎng   qiè shēn wèi niàn láng hán
shí jiàng wáng lái kuǎn sāi   cháng xiè zhēng kǎi guī lái duì jìng shì chūn shān   tuán jìng zhòng qiè sǎo dài