驻节太康
霜叶飞红过夏墟,金风吹雁集荒渠。鞭挥清渭分流外,目送乌江远树馀。
五子歌声犹在耳,十旬猎迹已成畬。天时人因堪惆怅,闷对牙旗展簿书。
shuāng
霜
yè
叶
fēi
飞
hóng
红
guò
过
xià
夏
xū
墟
,
jīn
金
fēng
风
chuī
吹
yàn
雁
jí
集
huāng
荒
qú
渠
biān
。
huī
鞭
qīng
挥
wèi
清
fēn
渭
liú
分
wài
流
mù
外
,
sòng
目
wū
送
jiāng
乌
yuǎn
江
shù
远
yú
树
馀
。
wǔ
五
zǐ
子
gē
歌
shēng
声
yóu
犹
zài
在
ěr
耳
,
shí
十
xún
旬
liè
猎
jì
迹
yǐ
已
chéng
成
shē
畬
tiān
。
shí
天
rén
时
yīn
人
kān
因
chóu
堪
chàng
惆
mèn
怅
,
duì
闷
yá
对
qí
牙
zhǎn
旗
bù
展
shū
簿
书
。