竹间听反舌鸟

明代 慧秀
细霭轻岚散竹林,支颐小坐听晨禽。未蒸花气机偏涩,乍写春声意独深。 缓引易调多种舌,琐言难竟一生心。何如隐忍过残腊,末路风烟恐不禁。
ǎi qīng lán sàn zhú lín   zhī xiǎo zuò tīng chén qín wèi zhēng huā piān zhà   xiě chūn shēng shēn    
huǎn yǐn diào duō zhǒng shé   suǒ yán nán jìng shēng xīn yǐn rěn guò cán   fēng yān kǒng jīn