竹几

宋代 李光
虚滑轻凉任自然,水边林下最相便。他年若遇青城叟,成坏方知尽属天。
huá qīng liáng rèn rán   shuǐ biān lín xià zuì xiāng biàn 便 nián ruò qīng chéng sǒu chéng   huài fāng zhī jǐn shǔ tiān