追昔行

唐代 薛逢
朝光如飞犹尚可,暮更如箭不容卧。犍为穿城更漏频, 一一皆从枕边过。一夕凡几更,一更凡几声。 青春枉向镜中老,白发虚从愁里生。曾窥帝里东邻女, 自比桃花镜中许。一朝嫁得征戍儿,荷戈千里防秋去。 去时只作旦暮期,别后生死俱不知。风惊粉色入蝉鬓, 愁送镜花潜堕枝。前年因出长安陌,见一女人头雪白。 日中扶杖憩树阴,仿佛形容认相识。向予吁嗟还独语, 曾与君家邻舍住。当时妾嫁与征人,几向墙头诮夫主。 花开叶落何推迁,屈指数当三十年。眉头薤叶同枯叶, 琴上朱弦成断弦。嫁时宝镜依然在,鹊影菱花满光彩。 梦里长嗟离别多,愁中不觉颜容改。叹息人生能几何, 喜君颜貌未蹉跎。因君下马重相顾,请奏青门肠断歌。
cháo guāng fēi yóu shàng   gēng jiàn róng qián wéi chuān 穿 chéng gēng lòu pín  
jiē cóng zhěn biān guò fán gèng   gēng fán shēng
qīng chūn wǎng xiàng jìng zhōng lǎo   bái cóng chóu shēng céng kuī dōng lín  
táo huā jìng zhōng zhāo jià zhēng shù ér   qiān fáng qiū
shí zhǐ zuò dàn   bié hòu shēng zhī fēng jīng fěn chán bìn  
chóu sòng jìng huā qián duò zhī qián nián yīn chū cháng ān   jiàn rén tóu xuě bái
zhōng zhàng shù yīn   fǎng 仿 xíng róng rèn xiāng shí xiàng jiē hái  
céng jūn jiā lín shè zhù dāng shí qiè jià zhēng rén   xiàng qiáng tóu qiào zhǔ
huā kāi luò tuī qiān   zhǐ shù dāng sān shí nián méi tóu xiè tóng  
qín shàng zhū xián chéng duàn xián jià shí bǎo jìng rán zài   què yǐng líng huā mǎn guāng cǎi
mèng cháng jiē bié duō   chóu zhōng jué yán róng gǎi tàn rén shēng néng  
jūn yán mào wèi cuō tuó yīn jūn xià zhòng xiāng   qǐng zòu qīng mén cháng duàn