坠马后柬萧文明给事长句并呈同游诸君子

明代 李东阳
我在黄门夜燕归,径驱健马疾若飞。 马蹄翻空身堕地,岂独尘土沾人衣。 徒行却叩黄门宅,主翁醉睡惊倒屐。 东轩大床许借我,筋骨屈强眠不得。 二郎拥臂下中庭,左曳右挈蹒跚行。 西邻乞药走僮仆,东家贳酒来瓶罂。 大郎慰问不停口,以手熨抑重复轻。 黄门对床卧答语,独夜沉沉何限情。 黄门朝回我起坐,南屏潘郎跨驴过。 西台骢马随东曹,复有同官两寮佐。 周郎哭子涕未干,闻疾赴予如拯堕。 群嗟众唁增我忧,独喜南屏向予贺。 忆当堕马城东阿,前有深渠后坡陀。 置身隙地不盈丈,或有神鬼相袴诃。 兹行未必不为福,对酒尽醉且复歌。 诗成臂病不能写,黄门健笔如操戈。 庭空客散日在户,夜踏肩舆代徐步。 道逢东曹送我归,举袂却之犹返顾。 入门强作欢笑声,实恐衰颜惊老父。 闭门稳卧病经月,幸是闲官寡书簿。 高吟朗讽犹舌存,欹坐仄书书屡误。 故人入坐时起迎,拄杖徐行转愁仆。 黄门父子时过问,爱我情多岂予助。 平生骨肉欣戚同,世上悠悠几行路。 宦途夷险似有数,堕马为君今两度。 作诗病起谢黄门,各保千金向迟暮。
zài huáng mén yàn guī   jìng jiàn ruò fēi  
fān kōng shēn duò   chén zhān rén  
xíng què kòu huáng mén zhái   zhǔ wēng zuì shuì jīng dǎo  
dōng xuān chuáng jiè   jīn qiáng mián  
èr láng yōng xià zhōng tíng   zuǒ yòu qiè pán shān xíng  
西 lín yào zǒu tóng   dōng jiā shì jiǔ lái píng yīng  
láng wèi wèn tíng kǒu   shǒu yùn chóng qīng  
huáng mén duì chuáng   chén chén xiàn qíng  
huáng mén cháo huí zuò   nán píng pān láng kuà guò  
西 tái cōng suí dōng cáo   yǒu tóng guān liǎng liáo zuǒ  
zhōu láng zi wèi gàn   wén zhěng duò  
qún jiē zhòng yàn zēng yōu   nán píng xiàng  
dāng duò chéng dōng ē   qián yǒu shēn hòu tuó  
zhì shēn yíng zhàng   huò yǒu shén guǐ xiāng  
xíng wèi wéi   duì jiǔ jìn zuì qiě  
shī chéng bìng néng xiě   huáng mén jiàn cāo  
tíng kōng sàn zài   jiān dài  
dào féng dōng cáo sòng guī   mèi què zhī yóu fǎn  
mén qiáng zuò huān xiào shēng   shí kǒng shuāi yán jīng lǎo  
mén wěn bìng jīng yuè   xìng shì xián guān guǎ shū 簿  
gāo yín lǎng fěng yóu shé cún   zuò shū shū  
rén zuò shí yíng   zhǔ zhàng xíng zhuǎn chóu  
huáng mén shí guò wèn   ài qíng duō zhù  
píng shēng ròu xīn tóng   shì shàng yōu yōu xíng  
huàn xiǎn shì yǒu shù   duò wèi jūn jīn liǎng  
zuò shī bìng xiè huáng mén   bǎo qiān jīn xiàng chí