坠驴行

清代 戴梓
天放主人矜英豪,挥杯劝客如挥刀。驾言酒客尽醉死,独余屹立扬眉镳。 我闻此言往格斗,举瓢相向翻洪涛。攘臂挥拳角胜负,高呼屋瓦惊飞摇。 呼儿荷锸等閒事,何妨就席生蓬蒿。惜哉古人不见我,伶魂籍鬼应悲号。 敛将沧海作一勺,虬龙入腹成蛴螬。主人傍偟愁酒罄,司炉侍使先奔逃。 掀髯一笑解驴去,亭乌惊树吟凉飙。腹中有酒力不胜,酒星夜陨翻鸿毛。 秋霖不断泥淖积,耸身振起如腾蛟。吁嗟乎泥淖恨不一千丈,醴泉未遂将身葬。
tiān fàng zhǔ rén jīn yīng háo   huī bēi quàn huī dāo jià yán jiǔ jìn zuì   yáng méi biāo    
wén yán wǎng dòu   piáo xiāng xiàng fān hóng tāo rǎng huī quán jiǎo shèng gāo   jīng fēi yáo    
ér chā děng xián shì   fáng jiù shēng péng hāo zāi rén jiàn líng   hún guǐ yīng bēi hào    
liǎn jiāng cāng hǎi zuò sháo   qiú lóng chéng cáo zhǔ rén páng huáng chóu jiǔ qìng   shì shǐ xiān 使 bēn táo    
xiān rán xiào jiě   tíng jīng shù yín liáng biāo zhōng yǒu jiǔ shèng jiǔ   xīng yǔn fān hóng máo 鸿    
qiū lín duàn nào   sǒng shēn zhèn téng jiāo jiē nào hèn qiān zhàng   quán wèi suì jiāng shēn zàng