追凉至安隐寺前

宋代 陆游
枕石何妨更漱流,一凉之外岂他求。 寺楼无影月卓午,桥树有声风变秋。 残历半空心悄怆,岸巾徐步发飕飀。 定知从此清宵梦,常在沙边伴白鸥。
zhěn shí fáng gèng shù liú   liáng zhī wài qiú
lóu yǐng yuè zhuó   qiáo shù yǒu shēng fēng biàn qiū
cán bàn kōng xīn qiāo chuàng   àn jīn sōu liú
dìng zhī cóng qīng xiāo mèng   cháng zài shā biān bàn bái ōu