追凉戏作

近现代 傅义
斗室成蒸笼,酷热不可居。好风自北来,奋欲与之俱。 我背如张帆,强力推我驱。脚如御飞轮,疾于千里驹。 放浪大化中,天地为屋庐。玉壶储白冰,四体为之舒。 蓦地一声雷,崩山直摧枯。闪电骇我眸,暴雨击我颅。 不觉瞿然醒,空调正胡卢。
dǒu shì chéng zhēng lóng   hǎo fēng běi lái   fèn zhī
bèi zhāng fān   qiáng tuī jiǎo fēi lún   qiān
fàng làng huà zhōng   tiān wèi chǔ bái bīng   wèi zhī shū
shēng léi   bēng shān zhí cuī shǎn diàn hài móu   bào
jué rán xǐng   kōng tiáo zhèng