追和幽独君诗次韵

唐代 皮日休
念尔风雅魄,幽咽犹能文。空令伤魂鸟,啼破山边坟。 恨剧但埋土,声幽难放哀。坟古春自晚,愁绪空崔嵬。 白杨老无花,枯根侵夜台。天高有时裂,川去何时回。 双睫不能濡,六藏无可摧。不闻搴蓬事,何必深悲哉。
niàn ěr fēng   yōu yóu néng wén kōng lìng shāng hún niǎo   shān biān fén
hèn dàn mái   shēng yōu nán fàng āi fén chūn wǎn   chóu kōng cuī wéi
bái yáng lǎo huā   gēn qīn tái tiān gāo yǒu shí liè   chuān shí huí
shuāng jié néng   liù cáng cuī wén qiān péng shì   shēn bēi zāi