追和韦苏州诗呈周守敦义

宋代 王之道
江城五月雨,千里荷花香。 清风吹葛衣,铃斋有余凉。 日晏吏卒散,槐阴扫高堂。 归来俗偃仰,叹息不敢康。 设醴致佳客,论交到相忘。 高文如大烹,未惯染指尝。 何当侍函丈,获赋蔓草章。 君方扶摇抟,我独蓬蒿翔。 生平一壑美,未见北海洋。 愿言承至教,虽老当自强。
jiāng chéng yuè   qiān huā xiāng
qīng fēng chuī   líng zhāi yǒu liáng
yàn sàn   huái yīn sǎo gāo táng
guī lái yǎn yǎng   tàn gǎn kāng
shè zhì jiā   lùn jiāo dào xiāng wàng
gāo wén pēng   wèi guàn rǎn zhǐ cháng
dāng shì hán zhàng   huò màn cǎo zhāng
jūn fāng yáo tuán   péng hāo xiáng
shēng píng měi   wèi jiàn běi hǎi yáng
yuàn yán chéng zhì jiào   suī lǎo dāng qiáng