追和陶渊明归去来辞

宋代 晁补之
归去来兮,吾无以归奚以归。 既身不足以任责,畏首尾而心悲。 慕往昔之经世,嗟吾力之莫追。 彼辞位而灌园,岂吾今之独非。 雨冥冥而荷笠,榛莽莽厕褰衣。 我行野而视天,觉宇大而身微。 乃矜虻蚷,止驱息奔。 背隍筑室,面坂植门。 三绶从褫,图书尚存。 忘瓠落之可忧,比浮海之为樽。 跞太初而游意,弊无极而雕颜。 反国蜗而自足,俯巢幕而亦安。 解予辔之沃濡兮,脱予牵之间关。 识鸟鸣而物华,陶阳气以流观。 悟息渊而消枝,亦墐户而俱环。 惟文字之幼工,则虽老而桓桓。 归去来兮,彼河滨之善游。 或往学而丧生,复里粮其安求。 善陶生之逹情,不与世兮同忧。 实迷途其已远,惧斯人之莫畴。 或待兔守株,或遗剑刻舟。 虽成事之不说,聚悔踰于山丘。 庶西方之至言,聊反闻而逆流。 守一静而为君,亦何往而不休。 已焉哉,一书一夜成四时。 子之叹川逝不留,颓光不可使东之。 韩终王子乔,汗漫难与期。 俯寸田之荆棘,曷不旦耘而暮耔。 悲在堂之蟋蟀,惭不乐于唐诗。 悟死生之如梦,亘今古而无疑。
guī lái   guī guī
shēn rèn   wèi shǒu wěi ér xīn bēi
wǎng zhī jīng shì   jiē zhī zhuī
wèi ér guàn yuán   jīn zhī fēi
míng míng ér   zhēn mǎng mǎng qiān
xíng ér shì tiān   jué ér shēn wēi
nǎi jīn méng   zhǐ bēn
bèi huáng zhù shì   miàn bǎn zhí mén
sān shòu cóng chǐ   shū shàng cún
wàng luò zhī yōu   hǎi zhī wèi zūn
tài chū ér yóu   ér diāo yán
fǎn guó ér   cháo ér ān
jiě pèi zhī   tuō qiān zhī jiān guān
shí niǎo míng ér huá   táo yáng liú guān
yuān ér xiāo zhī   jìn ér huán
wéi wén zhī yòu gōng   suī lǎo ér huán huán
guī lái   bīn zhī shàn yóu
huò wǎng xué ér sàng shēng   liáng ān qiú
shàn táo shēng zhī qíng   shì tóng yōu
shí yuǎn   rén zhī chóu
huò dài shǒu zhū   huò jiàn zhōu
suī chéng shì zhī shuō   huǐ shān qiū
shù 西 fāng zhī zhì yán   liáo fǎn wén ér liú
shǒu jìng ér wèi jūn   wǎng ér xiū
yān zāi   shū chéng shí
zi zhī tàn chuān shì liú   tuí guāng shǐ 使 dōng zhī
hán zhōng wáng qiáo   hàn màn nán
cùn tián zhī jīng   dàn yún ér
bēi zài táng zhī shuài   cán táng shī
shēng zhī mèng   gèn jīn ér