追和老杜种莴苣诗

宋代 王之道
我有数亩园,荒秽萦锄理。 干戈何许久,生意困屠燬。 道也其兴与,时哉亦甚矣。 去年失短吕,培植乏驱使。 今年得老杨,衰病更临起。 晚菘已芜没,早韭就茅靡。 菁菁何所有,莴苣独牛耳。 从苦可自珍,供盘况潇洒。 银条直且甘,风味胡伯始。 其视李太尉,小人与君子。 明明如古鉴,不虑纤尘止。 廓廓若太清,强欲浮云滓。 老氏有遗训,重去彼取此。 方今向太平,皋夔正端委。 台省登硕德,要荒窜诬毁。 击寇岂无人,蕃将来黑齿。 破齐在不日,逆以诛正已。 停观劳还役,杕杜颙采芑。 万邦遇有道,贫贱古人耻。 文王来吕夷,汉祖致围绮。 异时免沟坑。愿附纤贝篚。
yǒu shù yuán   huāng huì yíng chú  
gān jiǔ   shēng kùn huǐ  
dào xīng   shí zāi shén  
nián shī duǎn   péi zhí shǐ 使  
jīn nián lǎo yáng   shuāi bìng gèng lín  
wǎn sōng méi   zǎo jiǔ jiù máo  
jīng jīng suǒ yǒu   niú ěr  
cóng zhēn   gōng pán kuàng xiāo  
yín tiáo zhí qiě gān   fēng wèi shǐ  
shì tài wèi   xiǎo rén jūn zi  
míng míng jiàn   xiān chén zhǐ  
kuò kuò ruò tài qīng   qiáng yún  
lǎo shì yǒu xùn   zhòng  
fāng jīn xiàng tài píng   gāo kuí zhèng duān wěi  
tái shěng dēng shuò   yào huāng cuàn huǐ  
kòu rén   fān jiāng lái hēi chǐ 齿  
zài   zhū zhèng  
tíng guān láo hái   yóng cǎi  
wàn bāng yǒu dào   pín jiàn rén chǐ  
wén wáng lái   hàn zhì wéi  
shí miǎn gōu kēng yuàn xiān bèi fěi