追和东坡郭熙秋山示王觉民

宋代 王之道
平生最爱烟水閒,不知岁月磨江山。 干戈七载厌奔走,清霜夜入飞蓬间。 我家山水擅平远,未向郭熙见秋晚。 惊鸿断处抹微云,野水尽头横翠巘。 林塘绿净明拒霜,似与枫叶骄秋阳。 东坡山谷妙言语,珠主倍增山水光。 乱离记得承平日,政出多门事如发。 伤心北猗归何时,园苑荒凉万年石。
píng shēng zuì ài yān shuǐ xián   zhī suì yuè jiāng shān
gān zài yàn bēn zǒu   qīng shuāng fēi péng jiān
jiā shān shuǐ shàn píng yuǎn   wèi xiàng guō jiàn qiū wǎn
jīng hóng 鸿 duàn chù wēi yún   shuǐ jìn tóu héng cuì yǎn
lín táng 绿 jìng míng shuāng   shì fēng jiāo qiū yáng
dōng shān miào yán   zhū zhǔ bèi zēng shān shuǐ guāng
luàn de chéng píng   zhèng chū duō mén shì
shāng xīn běi guī shí   yuán yuàn huāng liáng wàn nián shí