追和帛道猷一首

宋代 释德洪
永怀山阴老,漱流味馀津。幽寻见兰丛,苍然出荆榛。 便欲即之语,忘其千岁人。归休正吾志,理顺如析薪。 夜舂博饭吃,犹胜海南民。
yǒng huái 怀 shān yīn lǎo   shù liú wèi jīn yōu xún jiàn lán cóng cāng   rán chū jīng zhēn    
biàn 便 zhī   wàng qiān suì rén guī xiū zhèng zhì   shùn xīn    
chōng fàn chī   yóu shèng hǎi nán mín