追赋陆烈妇歌

明代 龚诩
陆家有子贱且贫,一生家住琴川滨。唯能击鼓与吹笛,更无馀策堪资身。 其妻本是田家女,目不知书心却古。蓬头垢面破衣裳,乐与夫君共甘苦。 夫君卧病忽经年,瓶无粒粟囊无钱。晨昏何以给饘粥,一饱十饥诚可怜。 眼中骨肉犹行路,况彼乡邻肯相顾。徬徨悽楚只天知,嘿嘿更无人可诉。 一朝乞得斗升归,济急庶以全烧眉。不道抵家日将暮,夫命已逐残云飞。 躄地号天几绝气,祭毕随将死相继。谁知村落妇人心,有此堂堂真节义。 老夫闻此十馀年,每叹丈夫多不如。芳名未免久湮没,春秋大笔何人书。 君不见豪儿剥民恣封殖,输谷公门仅千石。如何反得义民名,华表旌门炫金璧。
jiā yǒu zi jiàn qiě pín   shēng jiā zhù qín chuān bīn wéi néng chuī   gèng kān shēn
běn shì tián jiā   zhī shū xīn què péng tóu gòu miàn shang   jūn gòng gān
jūn bìng jīng nián   píng náng qián chén hūn gěi zhān zhōu   bǎo shí chéng lián
yǎn zhōng ròu yóu xíng   kuàng xiāng lín kěn xiāng páng huáng chǔ zhǐ tiān zhī   hēi hēi gèng rén
zhāo dòu shēng guī   shù quán shāo méi dào jiā jiāng   mìng zhú cán yún fēi
hào tiān jué   suí jiāng xiāng shéi zhī cūn luò rén xīn   yǒu táng táng zhēn jié
lǎo wén shí nián   měi tàn zhàng duō fāng míng wèi miǎn jiǔ yān   chūn qiū rén shū
jūn jiàn háo ér mín fēng zhí   shū gōng mén jǐn qiān dàn fǎn mín míng   huá biǎo jīng mén xuàn jīn