竹鹤窥棋雪字韵

宋代 陆文圭
秦马投鞭江可竭,别墅从容谋已决。 兰陛小儿呼与棋,敌手不觉平时劣。 青罔鹤咏走先声,捷书上状屐齿折。 局中胜负俄今古,身后功名谩豪杰。 何如山中静相对,风度幽篁韵清绝。 林深有客遇神机,柯烂无人傅妙诀。 白头老姥独解事,化作仙禽欲饶舌。 石枰落子忽惊飞,五月骊山啄残雪。
qín tóu biān jiāng jié   bié shù cóng róng móu jué  
lán xiǎo ér   shǒu jué píng shí liè  
qīng wǎng yǒng zǒu xiān shēng   jié shū shàng zhuàng chǐ 齿 zhé  
zhōng shèng é jīn   shēn hòu gōng míng mán háo jié  
shān zhōng jìng xiāng duì   fēng yōu huáng yùn qīng jué  
lín shēn yǒu shén   làn rén miào jué  
bái tóu lǎo jiě shì   huà zuò xiān qín ráo shé  
shí píng lào jīng fēi   yuè shān zhuó cán xuě