诸公赋翠毛笔因次韵为羊毛笔叹

宋代 方岳
髯参草卧残阳浦,拔毛竟作文中虎。 金华化石久已陈,玉置摛辞疾於羽。 醉猩耆酒少乃劲,狡兔饱霜工媚妩。 磔残鼠须肯收录,剥落鸡毛谁比数。 文章诸公多好奇,往往得名专翰府。 乃知草圣不世出,罕识公孙大娘舞。 君不见华元分羹奇祸作,糜身鼎烹竟无补。 又不见晋宫洒盐儿女曹,愤郁令人噤难吐。 物生正系遭不遭,敢向词林叹辛苦。 椽书大砚如南溟,吾其鹏乎匀鹦鹉。
rán cān cǎo cán yáng   máo jìng zuò wén zhōng  
jīn huá huà shí jiǔ chén   zhì chī  
zuì xīng jiǔ shǎo nǎi jìn   jiǎo bǎo shuāng gōng mèi  
zhé cán shǔ kěn shōu   luò máo shuí shù  
wén zhāng zhū gōng duō hào   wǎng wǎng míng zhuān hàn  
nǎi zhī cǎo shèng bu shi chū   hǎn shí gōng sūn niáng  
jūn jiàn huá yuán fēn gēng huò zuò   shēn dǐng pēng jìng  
yòu jiàn jìn gōng yán ér cáo   fèn lìng rén jìn nán  
shēng zhèng zāo zāo   gǎn xiàng lín tàn xīn  
chuán shū yàn nán míng   péng yún yīng