渚宫

宋代 苏轼
渚宫寂寞依古郢,楚地荒茫非故基。 二王台阁已卤莽,?湘东王、高氏。 ?何况远问纵横时。 楚王猎罢击灵鼓,猛士操舟张水嬉。 钓鱼不复数鱼鳖,大鼎千石烹蛟螭。 当时郢人架宫殿,意思绝妙般与倕。 飞楼百尺照湖水,上有燕赵千峨眉。 临风扬扬意自得,长使宋玉作楚词。 秦兵西来取钟虡,故宫禾黍秋离离。 千年壮观不可复,今之存者盖已卑。 池空野迥楼阁小,惟有深竹藏狐狸。 台中绛帐谁复见,台下野水?一作鸭?浮清漪。 绿窗朱户春昼闭,想见深屋弹朱丝。 腐儒亦解爱声色,何用白首谈孔姬。 沙泉半涸草堂在,破窗无纸风飔飔。 陈公踪迹最未远,七瑞寥落今何之。 百年人事知几变,直恐荒废成空陂。 谁能为我访遗迹,草中应有湘东碑。
zhǔ gōng yǐng   chǔ huāng máng fēi  
èr wáng tái mǎng     ? xiāng dōng wáng gāo shì    
  ? kuàng yuǎn wèn zòng héng shí  
chǔ wáng liè líng   měng shì cāo zhōu zhāng shuǐ  
diào shù biē   dǐng qiān dàn pēng jiāo chī  
dāng shí yǐng rén jià gōng diàn 殿   jué miào bān chuí  
fēi lóu bǎi chǐ zhào shuǐ   shàng yǒu yān zhào qiān é méi  
lín fēng yáng yáng   cháng shǐ 使 sòng zuò chǔ  
qín bīng 西 lái zhōng   gōng shǔ qiū  
qiān nián zhuàng guān   jīn zhī cún zhě gài bēi  
chí kōng jiǒng lóu xiǎo   wéi yǒu shēn zhú cáng li  
tái zhōng jiàng zhàng shuí jiàn   tái xià shuǐ   ? zuò   ? qīng  
绿 chuāng zhū chūn zhòu   xiǎng jiàn shēn dàn zhū  
jiě ài shēng   yòng bái shǒu tán kǒng  
shā quán bàn cǎo táng zài   chuāng zhǐ fēng  
chén gōng zōng zuì wèi yuǎn   ruì liáo luò jīn zhī  
bǎi nián rén shì zhī biàn   zhí kǒng huāng fèi chéng kōng bēi  
shuí néng wéi fǎng 访   cǎo zhōng yīng yǒu xiāng dōng bēi