诸葛武侯

宋代 王安石
汉日落西南,中原一星黄。 群盗伺昏黑,联翩各飞扬。 武侯当此时,龙卧独摧藏。 掉头梁甫吟,羞与众争光。 邂逅得所从,幅巾起南阳。 崎岖巴汉间,屡以弱攻强。 晖晖若长庚,孤出照一方。 势欲起六龙,东回出扶桑。 惜哉沦中路,怨者为悲伤。 竖子祖余策,犹能走强梁。
hàn luò 西 nán   zhōng yuán xīng huáng
qún dào hūn hēi   lián piān fēi yáng
hóu dāng shí   lóng cuī cáng
diào tóu liáng yín   xiū zhòng zhēng guāng
xiè hòu de suǒ cóng   jīn nán yáng
hàn jiān   ruò gōng qiáng
huī huī ruò cháng gēng   chū zhào fāng
shì liù lóng   dōng huí chū sāng
zāi lún zhōng   yuàn zhě wèi bēi shāng
shù   yóu néng zǒu qiáng liáng