助甫称疾以见父出访真阳有赠

明代 王世贞
鸿冥方自叹,玉立见吾子。离忧小语失,往事深杯起。 僧弥固难兄,万年那可死。努力各加餐,联翮当此始。
hóng 鸿 míng fāng tàn   jiàn yōu xiǎo shī wǎng   shì shēn bēi    
sēng nàn xiōng   wàn nián jiā cān lián   dāng shǐ