祝风三十二韵

唐代 吴融
我有二顷田,长洲东百里。环涂为之区,积葑相连纚. 松江流其旁,春夏多苦水。堤防苟不时,泛滥即无已。 粤余病眠久,而复家无峙。田峻不胜荒,农功皆废弛。 他稼已如云,我田方欲莳。四际上通波,兼之葭与苇。 是时立秋后,烟露浩凄矣。虽然遣毕功,萎约都无几。 如何海上风,连日从空起。似欲驱沧溟,来沃具区里。 噫嘻尔风师,吴中多豪士。囷仓过九年,一粒惜如死。 籴贱兼粜贵,凶年翻大喜。只是疲羸苦,才饥须易子。 余仍轗轲者,进趋年二纪。秋不安一食,春不闲一晷。 肠回为多别,骨瘦因积毁。咳唾莫逢人,揶揄空睹鬼。 中又值干戈,遑遑常转徙。故隐茅山西,今来笠泽涘。 荒者不复寻,葺者还有以。将正陶令巾,又盖姜肱被。 不敢务有馀,有馀必骄鄙。所期免假匄,假匄多惭耻。 骄鄙既不生,惭耻更能弭。自可致逍遥,无妨阅经史。 吁余将四十,满望只如此。干泽尚多难,学稼兹复尔。 穷达虽系命,祸福生所履。天不饥死余,飘风当自止。
yǒu èr qǐng tián   cháng zhōu dōng bǎi huán wèi zhī   fēng xiāng lián   .
sōng jiāng liú páng   chūn xià duō shuǐ fáng gǒu shí   fàn làn
yuè bìng mián jiǔ   ér jiā zhì tián jùn shèng huāng   nóng gōng jiē fèi chí
jià yún   tián fāng shí shàng tōng   jiān zhī jiā wěi
shì shí qiū hòu   yān hào suī rán qiǎn gōng   wěi yuē dōu
hǎi shàng fēng   lián cóng kōng shì cāng míng   lái
ěr fēng shī   zhōng duō háo shì qūn cāng guò jiǔ nián  
jiàn jiān tiào guì   xiōng nián fān zhǐ shì léi   cái zi
réng kǎn zhě   jìn nián èr qiū ān shí   chūn xián guǐ
cháng huí wèi duō bié   shòu yīn huǐ tuò féng rén   kōng guǐ
zhōng yòu zhí gān   huáng huáng cháng zhuǎn yǐn máo shān 西   jīn lái
huāng zhě xún   zhě hái yǒu jiāng zhèng táo lìng jīn   yòu gài jiāng gōng bèi
gǎn yǒu   yǒu jiāo suǒ miǎn jiǎ gài   jiǎ gài duō cán chǐ
jiāo shēng   cán chǐ gèng néng zhì xiāo yáo   fáng yuè jīng shǐ
jiāng shí   mǎn wàng zhī gàn shàng duō nàn   xué jià ěr
qióng suī mìng   huò shēng suǒ tiān   piāo fēng dāng zhǐ