竹答柳

宋代 杨亿
我自虚心者,君能百尺芳。 未闻凌雪秀,唯解刺天长。 叶密招禽宿,皮枯任蠹藏。 他年丹穴凤,恐不集垂杨。
xīn zhě   jūn néng bǎi chǐ fāng  
wèi wén líng xuě xiù   wéi jiě tiān cháng  
zhāo qín 宿   rèn cáng  
nián dān xué fèng   kǒng chuí yáng