著存亭

宋代 舒邦佐
事亡如存死如生,以诚则著著乃形。 二字貌出孝子诚,晓然如见亲在庭。 有人念母愁思凝,终日如痴呼不醒。 自云所见政如此,触物有感皆分明。 山形作我沈扇清,风叶舞我莱衫轻。 江芦千株白皎皎,尚想鹤发垂星星。 入户宛然闻忾息,恍惚欲下来举觥。 始知至孝无间断,以圣人所见墙羹。 譬如忠信纯熟者,立则参前坐倚衡。 然而存著亦非真,能于吾母用吾情。 所见皆从所念得,初非刻木外经营。 虽然铭镂在中扃,何待扁榜垂丹青。 要令目击助心想,不然安得名吾亭。
shì wáng cún shēng   chéng zhù zhù nǎi xíng  
èr mào chū xiào chéng   xiǎo rán jiàn qīn zài tíng  
yǒu rén niàn chóu níng   zhōng chī xǐng  
yún suǒ jiàn zhèng   chù yǒu gǎn jiē fēn míng  
shān xíng zuò shěn shàn qīng   fēng lái shān qīng  
jiāng qiān zhū bái jiǎo jiǎo   shàng xiǎng chuí xīng xing  
wǎn rán wén kài   huǎng xià lai gōng  
shǐ zhī zhì xiào jiàn duàn   shèng rén suǒ jiàn qiáng gēng  
zhōng xìn chún shú zhě   cān qián zuò héng  
rán ér cún zhù fēi zhēn   néng yòng qíng  
suǒ jiàn jiē cóng suǒ niàn   chū fēi wài jīng yíng  
suī rán míng lòu zài zhōng jiōng   dài biǎn bǎng chuí dān qīng  
yào lìng zhù xīn xiǎng   rán ān míng tíng