朱泚乱定后上皇帝

唐代 论惟明
豺狼暴宫阙,拔涂凌丹墀。花木久不芳,群凶亦自疑。 既为皇帝枯,亦为皇帝滋。草木尚多感,报恩须及时。
chái láng bào gōng què   líng dan chi huā jiǔ fāng   qún xiōng
wèi huáng   wèi huáng cǎo shàng duō gǎn   bào ēn shí