竹窗昼眠

宋代 陆游
初夏暑雨薄,但觉白日长。 向来万里心,尽付一竹床。 新笋出林表,森然羽林枪。 时闻解箨声,灵府生清凉。 平生喜昼眠,此志晚乃偿;安枕了无梦,孰为蝶与庄?徐起掬寒泉,中有菱丝香。 清啸送落日,与世永相忘。
chū xià shǔ báo   dàn jué bái zhǎng
xiàng lái wàn xīn   jǐn zhú chuáng
xīn sǔn chū lín biǎo   sēn rán lín qiāng
shí wén jiě tuò shēng   líng shēng qīng liáng
píng shēng zhòu mián   zhì wǎn nǎi cháng   ān zhěn liǎo mèng   shú wèi dié zhuāng   hán quán   zhōng yǒu líng xiāng
qīng xiào sòng luò   shì yǒng xiāng wàng