竹窗兄因猫捕鸡日囚夜纵有诗自怜因次韵

宋代 陈著
坎止流行不在人,人生只合任天真。 无聊句践能兴越,垂死范雎终相秦。 病足不妨登上衮,颦眉休复效工邻。 竹窗悟得穷通理,虽致狸奴许自新。
kǎn zhǐ liú xíng zài rén   rén shēng zhī rèn tiān zhēn  
liáo jiàn néng xīng yuè   chuí fàn zhōng xiāng qín  
bìng fáng dēng shàng gǔn   pín méi xiū xiào gōng lín  
zhú chuāng qióng tōng   suī zhì xīn